Lời nói đầu.
Có người nói: sống ở thế kỷ 21 là “thời đại vàng” của xã hội loài người; con người sống được lâu hơn nhờ y học phát triển, đi được xa hơn “lên trời, xuống biển” nhờ sự phát triển của khoa học, có cơ hội phát triển toàn diện con người nhờ các thành tựu của thời đại . Và vô hình chung để đến được “thời đại vàng” thì mỗi một dân tộc đều phải trải qua một quá trình đấu tranh không ngừng!
Nước Việt Nam tôi cũng vậy, để có được thời kỳ vàng son cho thế hệ trẻ là biết bao xương máu của thế hệ đi trước. Tôi sinh ra quá may mắn:
- Quá may mắn vì đã sống trong giai đoạn đẹp nhất của 1 đất nước: hoà bình.
- Quá may mắn vì không bao giờ phải nghĩ tới cảnh chạy loạn, phải nhìn thấy xác người thân phơi ngoài đồng trống, phải nghẹn ngào nhìn thấy khói bốc ngùn ngụt từ ngọn lửa hung hãn đang thiêu rụi nhà cửa, xóm làng của mình.
Cách đây mấy năm, tôi có dịp ghé thăm Bảo Tàng Chứng Tích Chiến Tranh theo chân chú và anh họ tôi. Tôi không nhớ chính xác là mình đã đến đây 4 hay 5 lần nhưng điều mà tôi nhớ hơn cả là mình rất may mắn.
Khi làm bài tiểu luận này; tôi nhìn lại cuộc chiến tranh không phải khơi dậy nỗi đau, để bài xích hay gây thù hằn dân tộc ; mà chỉ nhìn lại với cái nhìn của một sự thật đối với chiến tranh. Để hiểu được đau thương mất mát của đồng bào mình, để thấy được giá trị của cuộc sống hôm nay.
Dân tộc Việt Nam kiên cường, bất khuất nhưng người Việt Nam cũng rất nhân hậu và vị tha !Trích từ: http://tailieu.sharingvn.net